tin tuc ngay nay

CỬA VÀO PHẬT PHÁP

Bông Hồng Tháng Bảy

Thứ 3 | 18/06/2019
Tháng bảy thu về lệ chứa chan Nhớ ơn cha mẹ tựu mi tràn Con chưa đền đáp công sanh dưỡng Se buốt lòng con nỗi vương mang

                             Tiết tháng Bảy mưa dầm sùi sụt,

                                Toát hơi may lạnh buốt xương khô

                                Não người thay buổi chiều Thu,

                                Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng...

Tháng Bảy âm lịch - mùa Vu lan Báo hiếu, những câu thơ Nguyễn Du trong Văn tế Thập loại chúng sinh khiến chúng ta da diết nhớ về đấng sinh thành. Chọt nghĩ về cha mẹ là nghĩ về công sức nuôi con bao nhiêu khổ nhọc, là sự hy sinh không cần đền đáp, là sự chờ đợi không mệt mỏi, cha mẹ là những người không ai có thể thay thế và không một giá trị vật chất nào có thể sánh bì. Dòng thời gian mãi trôi và chúng ta đều biết cha mẹ sẽ không ở cạnh chúng ta mãi, và một ngày nào đó tiếng gọi “…cha ơi, mẹ ơi” sẽ chẳng còn ai đáp lại…

Hôm nay nhân ngày lễ Vu Lan chính là cơ hội đáng quý để chúng ta tĩnh tâm suy nghĩ, nhận ra mình đã vì bận rộn mà vô tâm thế nào? Ta có nhớ đã ngồi ăn cơm với của ba mẹ bao nhiêu lần? Ta có biết khi cha mẹ đau ốm?...Và những bông hồng cài áo là một lời nhắn nhủ tận đáy lòng rằng cha mẹ dù không còn hiện hữu giữa thế gian, nhưng hình bóng cha mẹ như khắc ghi vào tâm. Chúng ta đừng để điều quý giá dành cho cha mẹ trôi qua một cách vô nghĩa từng ngày!

Đối với ai còn cha còn mẹ hãy: “Đêm đêm con thắp đèn trời, cầu cho cha mẹ sống đời với con” – bởi một khi cha mẹ mất rồi chúng ta sẽ không còn cơ hội để làm những điều tốt đẹp cho cha mẹ. Đây chắc hẳn không phải là ước nguyện của riêng ai. Hãy chăm sóc và quan tâm đến cha mẹ nhiều hơn khi vẫn còn có thể. Vì đến một ngày nào đó, người không còn nữa, tất cả những gì chúng ta còn lại chỉ là giọt nước mắt ân hận muộn màng, và bao nhiêu lời khấn nguyện lúc đấy cũng chẳng thể đổi lấy một lần được thấy những nụ cười thân thương, bởi lẽ...cát bụi làm sao biết mỉm cười!

                                    Đàn cò trắng vội bay qua
                            Cho con nhắn gởi tình xa quê nhà
                                   Nghe như có tiếng mẹ già
                                Lời cha vẫy gọi chiều tà gió Đông

Khi mất cha mất mẹ rồi ta mới cảm nhận mong như cánh chim phiêu bạc gởi tình về nơi cố hương. Xa cách dặm ngàn, vẫn nhớ quê nhà. Xa cha xa mẹ thật rồi từ lòng đất dậy chân hương mỗi người con vẫn nghe dìu dịu một mối thâm tình. Sương gió tảo tần nhọc nhằn bao quản, ngày xưa đó, mẹ vẫn âm thầm chờ đợi đứa con xa. Cài đóa hoa trắng ta nghe lòng mình im vắng biết bao, bởi tình của mẹ trải dài theo năm tháng. Dõi bước chân con trên đường vạn dặm, ánh mắt mẹ buồn từng đêm thao thức.

                                Nhặt cánh hoa rơi chợt thấy buồn
                                Nhỏ từng giọt lệ nhớ mẹ thương

Lên chùa đốt nén hương ngày Vu Lan báo hiếu, cài trên ngực một đóa hoa hồng. Ta chợt hiểu tình yêu thương bất diệt, xin gởi gắm tâm tư tình mẹ nghĩa cha. Phận làm con sao quên được đấng tạo sanh, người lo cho từng miếng ăn giấc ngủ, dắt dìu con trên cầu tre lắc lẻo để nẽo đường con đi là bướm là hoa.

                                 Tháng bảy thu về lệ chứa chan
                                 Nhớ ơn cha mẹ tựu mi tràn
                                 Con chưa đền đáp công sanh dưỡng
                                 Se buốt lòng con nỗi vương mang

Giữa mùa thu lạnh phương xa con vẫn ấp ủ bông hồng tháng bảy, như thầm giữ trong tim một tình yêu dào dạt của đấng sanh … thành. Con sung sướng đón trọn ơn lành. Mong ngày về bái tổ dâng công mẹ, phổ hệ đề danh trả nghĩa cha - Bởi vì thương con mà cha mẹ mãi bôn ba, gánh chịu bao điều cực khổ. Cơm áo gạo tiền một thời sấp ngửa, nỗi đắng cay hằn trên vai của cha mẹ già.

Đố ai đếm được lá rừng
Đố ai đếm được mấy tầng trời cao
Đố ai đếm được vì sao
Đố ai đếm được công lao mẹ già

Trước tòa sen đốt nén hương, con lâm râm cầu nguyện, xin chư Phật từ bi gia hộ cho mẹ cha được chóng cao đăng Phật quốc. Vì ta biết rằng đời là nhạc khúc vô thường. không ai có thể tránh khỏi để rồi bóng mẹ già khuất dần sau núi, còn cha thì vội cỡi hạc đi xa – Thế nhân hỡi! Ta sẽ khổ lòng mắt mọng giọt hồng, như Tử Lộ đã từng than thở: “Con muốn thương cha mẹ nhưng người không còn nữa, như đờn đứt dây như chỉ băng diều.”

                              Bông hồng tháng bảy Vu Lan
                             Nhớ ơn cúc dục miên man giọt sầu
                             Thắp đèn tuệ trí nguyện cầu
                              Đa sanh phụ mẫu đạo mầu chở che.

                                                                                      TS. Thích Nguyên Hạnh (Đức Trường)

 


Các tin khác
Trang

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 301
Pháp Âm: 1219
Đang truy cập
Hôm qua: 146
Tổng truy cập: 463248
Số người đang online: 20