tin tuc ngay nay

CỬA VÀO PHẬT PHÁP

Khẻ ngắt nụ hồng

Thứ 6 | 23/07/2021
 Trên thế gian này hình như chẳng có trường lớp nào dạy con người ta để yêu thương gia đình, cũng như không ai dạy con người để làm sao hít thở.

 

                       " Khẽ ngắt nụ hồng cài lên mái tóc mẹ yêu. 

                         Tóc rối một đời vì tháng năm che chở đàn con. 

                         Khi thơ ấu con nào có biết, mẹ lặng lẽ trong ngàn nỗi buồn phiền. 

                        Dù bao đêm tình mẹ vẫn thiết tha êm đềm ."

           Trên thế gian này hình như chẳng có trường lớp nào dạy con người ta để yêu thương gia đình, cũng như không ai dạy con người để làm sao hít thở. Mà tình yêu thương đó có sẵn trong tâm mỗi người,cha mẹ và các con. Đạo phật gọi là "câu sinh ", tức là sinh ra cùng môt lúc với sự có mặt của con người  .cha mẹ  chính là người  sinh ra, nuôi dưỡng và dìu dắt chúng ta bước chân vào đời. Vì con họ có thể hy sinh cả tình yêu và mạng sống,thế nên khi mà hơi thở chúng ta còn ra vào, trái tim còn đập chúng ta còn trả món nợ ân tình ấy.

                                       "Cha mẹ  thâm ân tựa đất trời 

                                        Thương con nuôi dạy chẳng đầy vơi 

                                        Mở vòng tay lớn vì con trẻ 

                                        Hướng dẫn con đi suốt cuộc đời. "

          Đức Phật nhắc nhở con người phải biết ơn sâu nặng ấy. Chính đức Phật,khi sắp đến giai đoạn cuối cùng của cuộc đời mình, ngài đã đi thuyết pháp không mệt mỏi ở khắp chốn nhân gian, cứu độ được bao chúng sinh khởi khổ đau. Tuy vậy trong lòng người vẫn luôn canh cánh một nỗi niềm đó là ngài vẫn chưa có cơ hội để thể hiện tình cảm với mẹ của mình đó là  (Hoàng Hậu Maya mất khi hạ sinh thái tử tất đạt đa 7 ngày ). Ngài  có một mong ước cuối cùng là được thuyết pháp cho mẹ như một sự bày tỏ lòng biết ơn trước công sinh thành của người. Chính vì thế người đã đến thăm mẹ ở cõi trời Đao Lợi ba tháng. trong thời gian này bà Maya  đã được  nghe ngài thuyết pháp và giác ngộ. Chính đức Phật mà còn trả nghĩa sinh thành thì huống gì chúng ta, phải luôn đặt trên mình chín chữ cù lao. Sinh-cúc  -phủ-dục-trưởng-phục-phúc. 

                                               " Đội ơn chín chữ cù lao 

                                        Ba xuân tấc cỏ nghĩ sao cho đành "

          Mẹ  là người nâng niu gìn giữ con suốt chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm người đã nằm chỗ ướt,nhường cho con chỗ ấm khô. Mẹ đã mang cho con hình hài và nhịp sống trái tim,mạch máu hơi thở,nụ cười. Mẹ là nguồnsuối yêu thương bất tận,là sự sống, là tình yêu, là ngọt bùi, thơm thảo, là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời con. Những lời ru của mẹ khi con còn nằm trong nôi sẽ là lời muôn thủa theo dấu chân con trên vạn mọi nẻo đường đời, mẹ luôn có bên con dìu dắt, an ủi, động viên, chắp cho con đôi cánh niềm tin và hy vong để con vượt lên trên cuộc sống. Với tình yêu thương và sự hy sinh vô bờ bến ấy, chỉ có ai làm cha mẹ mới thấu hiểu được hết nỗi đắng cay,cơ cực,đoạn trường của mẹ cha. Mẹ ơi! 

                                       "Mẹ cho con tất cả 

                                         Hết quãng đời tuổi xanh "

  Dòng đời cứ êm đềm trôi theo thời gian, ngày nào con được mẹ cho bú mớm đứt cơm, được nâng niu, vỗ về và được ngủ say trên chiếc võng trưa cùng với câu hát ru ầu ơi  của mẹ thấm thoát con nhận ra mình đã trưởng thành. Những lời ru của mẹ đã ở trong giấc ngủ và theo con đến tận bây giờ. Con biết rằng ngày đó không chỉ riêng con mà tất những đứa trẻ khác khi nghe lời ru đó đều tròn xóa đôi mắt ngây ngô ngó nhìn vạn vật xoay quanh rồi đòi cho bằng được những gì chúng con muốn. Lớn thêm một chút,đến tuổi cắp sách tới trường dù có muôn vàn khó khăn nhưng cha mẹ vẫn cố gắng lo cho con bằng ban bằng bè. Cũng ngày ấy mẹ đã dậy rất sớm trong khi vạn vật còn đắm chìm trong màn đêm tĩnh mịch,những gánh hàng nặng trĩu đã theo mẹ trên con đường xa ngái. Để từ đó,mẹ chở ước mơ con bằng đôi bàn tay ngày thêm chai sạn ,bằng đôi mắt mẹ một mờ đi, bằng cả tấm lưng gầy thêm oằn nặng và đôi chân run rẩy nhưng vẫn bước dìu dắt con đi. 

                                     " Mẹ gánh tương lai đến chợ đời 

                                        Con đường chai sạn dấu chân phơi 

                                        Gian nan mỗi bước chân rong ruổi 

                                       Trĩu nặng oằn vai chẳng nửa lời "

 Cũng ngày ấy, bởi mẹ muốn con mẹ được sống đầy đủ, êm ấm, mẹ đã không quản ngại gian nan vất vả. Những đứa trẻ vô tâm chúng con chỉ biết đến những điều ngon ngọt mẹ mang về,mà không biết mẹ mình phải nhọc nhằn ra sao. 

                                    " Điều thứ chín muốn con sung sướng 

                                      Dầu phải mang nghiệp chướng cũng cam "

  Còn cha ! 

 Con cảm nhận được tình yêu thương ân sâu đậm, không nồng nàn dịu dàng như mẹ, nhưng con biết tình yêu thương đó luôn song hành cùng mẹ theo con  suốt cuộc đời .Cha cho con chân cứng đá mềm,cha gồng mình làm điểm tựa cho con, tiếp cho con thêm niềm tin, ý chí và nghị lực để con vững tâm bước vào đời. Cha ơi! 

                                    "Giọt nước mắt muôn đời không uống cạn 

                                      Giọt mồ hôi năm tháng chẳng hề phai 

                                     Đây tình cha muôn thủa vốn không lời 

                                     Luôn lặng lẽ âm thầm như chiếc lá " 

          Cha ! Mấy mươi năm một cuộc đời người đã sống và lo lắng cho tất cả,mặc cho mưa to gió lớn,mặc cho đêm đông giá lạnh gió bấc thét gào,hay trưa hè nắng rát. Cả cuộc đời cha nói sao cho hết những đớn đau,vất vả mà  người nếm trải. Ấy thế mà cha vẫn luôn nở nụ cười ấm áp,mang về cho con những manh áo chén cơm. 

                                    "Ngôn ngữ trần gian như túi rách 

                                     Đựng sao đầy hai tiếng mẹ cha "     

 Dẫu cây to rồi cũng sẽ đổ,dẫu núi cao  rồi cũng sẽ mòn. Chỉ có cha mẹ đứng bất khuất như trụ cột chống trời xanh. Tình yêu thương dành cho cha mẹ luôn giấu nhẹm vào tim. Giá như được sống lại những thời thơ ấu, được kề bên cha mẹ, con sẽ nâng niu trân trọng từng phút giây bé nhỏ, con sẽ phụng dưỡng người bằng tất cả tấm lòng hiếu kính của mình. Và  con sẽ đón nhận tất cả tình cảm mà hai đấng sinh thành dành cho. 

           Mùa vu lan năm nay, con không biết dùng ngôn từ nào để nói hết được lòng biết ơn của con dành cho cha mẹ, con chỉ biết cố gắng tu tập, sửa đổi bản thân để báo đáp công sinh thành của  người  ! 

           Nam Mô Đại Hiếu Mục kiền liên Bồ Tát!!!


Các tin khác
Trang

Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 320
Pháp Âm: 1594
Đang truy cập
Hôm qua: 115
Tổng truy cập: 510790
Số người đang online: 30