tin tuc ngay nay

CỬA VÀO PHẬT PHÁP

Cảm nghĩ về ngày Vu Lan - Báo Hiếu

Thứ 2 | 29/07/2019
Ai ơi! còn cha còn mẹ là còn tất cả, mất cha mất mẹ thì bơ vơ lạc lõng giữa cuộc đời, những ai còn mẹ xin hãy trìu mến yêu thương cha mẹ đừng để mẹ buồn mẹ khóc vì con. Đừng để một ngày kia mẹ mất, mới giật mình khóc lóc, Những dòng sông trôi đi, có trở lại bao giờ.

Hằng năm cứ mỗi độ thu về - là mùa Vu Lan lại đến với vạn trái tim của người con Phật nhớ đến công đức sinh thành của bậc làm cha mẹ. Như Nàng Út từng nói:

Vu lan đến đây mùa báo hiếu

Xót xa lòng ai hiểu đầy vơi

Mồ côi tội lắm Mẹ ơi

Mình con lạc bước chơi vơi giữa đời

Con nhớ Mẹ lệ rơi chảy mãi

Nhớ Mẹ Cha nhiều con phải làm sao

Lòng đau se thắt nghẹn ngào

Nhớ sao kỉ niệm thuở nao ùa về.

Tình cha mẹ như biển trời mênh mông vô tận, để cho con bơi lội tắm mát hương vị ngọt ngào của cuộc đời. Không một văn tự nào kể hết, không bút mực nào tả hết sự hy sinh cao cả của mẹ, cần cù gian khổ từ thuở con mới lọt lòng, cất tiếng khóc chào đời đến lúc con lớn khôn, yêu chồng yêu con không một tiếng than vãn, không biết thời gian bao lâu, giờ tóc đã bạc màu, mẹ đã vượt lên tất cả, mẹ dạy cho con biết yêu thương nhân loại vị tha nhân ái với mọi người. Cha dạy con tính cương nghị đứng vững cuộc đời trước bão táp phong ba.

Vòng tay ấm áp giọng ca ngọt ngào theo từng nhịp võng thời gian cho con lớn dần trưởng thành có một nhân cách tốt trong xã hội. Nếu đời là bể khổ mênh mông với muôn ngàn đợt sóng dồn dập thì cha mẹ là chiếc lá đưa con đến bến bờ hạnh phúc.

                            Cha suốt đời là ch dựa mà con trọn vẹn yêu thương, 
                            
Mẹ là mãi mãi, là cho đi không đòi lại bao giờ.

Ôi thật là thiêng liêng cao cả, hạnh phúc nhất khi con là con của mẹ và hạnh phúc biết bao khi thấy mẹ cha vui với nụ cười mãn nguyện.

Mẹ ơi! con nay đã lớn cho dù bao nhiêu, con vẫn là con của mẹ. Nhưng giờ đây con đã mất mẹ lẫn cha, con không còn có dịp để hầu hạ, chăm lo cho cha mẹ tha thứ cho con những khi con làm mẹ buồn mẹ khóc và nhận được lời trìu mến yêu thương cao cả của mẹ.

Học sói trán chưa viết tròn chữ mẹ
Đi mòn chân chẳng kịp điệu ví dầu
Nụ vô thường nở ra trời dâu bể
Câu tình ca hát mãi chẳng nên lời

Ai ơi! còn cha còn mẹ là còn tất cả, mất cha mất mẹ thì bơ vơ lạc lõng giữa cuộc đời, những ai còn mẹ xin hãy trìu mến yêu thương cha mẹ đừng để mẹ buồn mẹ khóc vì con. Đừng để một ngày kia mẹ mất, mới giật mình khóc lóc, Những dòng sông trôi đi, có trở lại bao giờ.

        Đôi mắt mẹ dõi thầm từng bước

        Chân các con chập chững đi vào đời

        Mỉm cười khi thấy con thành đạt

        Móm mém gật gù hạnh phúc vì con

        Giờ đây không còn đôi mắt mẹ

        Khép chặt dần lịm chết theo thời gian.

Đã bao lâu thu qua, bao mùa Vu Lan đến, con luôn cài trên áo cành hoa trắng, đau xót tận đáy lòng sao không là cành hoa hồng đỏ thắm, rồi tự nhủ không sao! Hoa nào cũng được, miễn là lúc nào cũng có cha mẹ bên mình.

Kính bạch quý thầy- quý sư cô với ý nghĩa ngày Vu Lan - Báo hiếu đã khơi lại bao ký ức về hai đấng sinh thành, con xin cảm ơn đức Phật, đức tôn giả Mục Kiều Liên, con cảm ơn quý thầy, quý sư cô đã dẫn dắt cho chúng con trên con đường đến Phật Pháp, đã tạo phương tiện điều kiện cho chúng con đền đáp công ơn của cha mẹ đền ơn Tam Bảo.

Con xin chúc Chư Tôn pháp thể khinh an tuệ đăng thường chiếu, mãi mãi là ngọn hải đăng thắp sáng. Nguyện cầu Hồng ân Tam Bảo Cửu Huyền Thất Tổ cha mẹ bảy đời chúng con được siêu sanh tịnh độ Phật Quốc.


Kết nối

Tổng số truy cập
Thông tin: 301
Pháp Âm: 1336
Đang truy cập
Hôm qua: 70
Tổng truy cập: 469299
Số người đang online: 6